• Thiết kế thương hiệu đỉnh cao

    Thiết kế nhận diện Thương hiệu là hội tụ của nhiều yếu tố khác nhau, cấu thành từ logo, từ bao bì, từ Profile, poster, từ slogan, cho tới những ấn phẩm quảng cáo đơn giản nhất. - Annedia.com.vn.

  • Thiết kế website hàng đầu

    Thiết kế web chuyên nghiệp, uy tín theo chuẩn SEO, sử dụng công nghệ HTML5, CSS3 Mobile Responsive tương thích Di động, Giá rẻ, Thời gian thiết kế web ...- Annedia.com.vn.

  • Tư vấn chiến lược phát triển thương hiệu

    Tư vấn xây dựng chiến lược phát triển doanh nghiệp, tu van xay dung chien luoc phat trien doanh nghiep - Annedia.com.vn.

  • Quảng cáo Socical

    Trong khi hiện nay gần 90% các công ty, doanh nghiệp đang sử dụng các phương tiện truyền thông, Social Media cho quảng cáo - Annedia.com.vn.

  • Thiết kế logo

    Thiết kế logo & nhận diện thương hiệu chuyên nghiệp hàng đầu tại Việt Nam. Hơn 2000+ khách hàng tin tưởng lựa chọn dịch vụ thiết kế logo của chúng tôi - Annedia.com.vn.

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Bệnh chạy theo đám đông nhiều người Việt

Việc đón đầu nhu cầu phải diễn ra trước khi nhu cầu lên cao, còn khi phong trào đã diễn ra, lại xông vào là hơi muộn. Bởi trước khi kịp thu hồi vốn thì phong trào có lẽ đã thoái trào. Tâm lí đám đông là cụm từ hay được nhắc tới mỗi khi có một đám đông cùng cư xử như nhau. Tâm lí này có sức mạnh riêng của nó, và những ai đã vào tầm ảnh hưởng của đám đông ắt cũng hiểu rõ sức mạnh đó ra sao. Trong xã hội hiện đại ngày nay, tâm lí đó có tầm quan trọng như thế nào? Trước hết, tôi xin điểm lại một vài "phong trào" ở Việt Nam mà tôi đã thấy hay đã nghe nói tới. Vào những năm 1980 có phong trào nuôi cá rô phi. Cá được nuôi khắp nơi bởi rất dễ nuôi và cho nhiều thịt. Sau đó có lời đồn rằng ăn cá rô phi sẽ bị bệnh và cá rô phi nhanh chóng trôi vào quên lãng. Rồi tới phong trào bán trái nhàu. Trái nhàu chín hôi rình và không có giá trị thực phẩm là bao nhiêu. Khi nhỏ tôi vẫn hay bỏ chạy mỗi khi gặp phải trái nhàu hoang dại chín trên cây vì hôi quá. Tuy vậy lại có lời đồn rằng trái nhàu trị bệnh tiểu đường, rồi cả trị bệnh ung thư. Trái nhàu xuất hiện khắp nơi trên các xe ba gác báo dạo, rồi trái nhàu cũng nhanh chóng rơi vào quên lãng. Ngày nay, cũng có những đợt kinh doanh theo phong trào, cụ thể là kinh doanh chè khúc bạch và kinh doanh bún đậu mắm tôm ở Sài Gòn. Cả hai món ăn này, nếu chế biến vệ sinh thì đều là món ăn ngon, bổ dưỡng. Nhưng không vì thế mà hai món ăn này lại có gì qua đặc biệt so với những món tương tự. Hôm nay thì hai trào lưu này cũng đã đến lúc thoái trào. Trào lưu là một phần của cuộc sống con người. Thế nên mới có "mốt", mới có "phong trào". Trong kinh doanh, việc xây dựng một công ty hay một cửa hàng thành công vốn không chỉ là chuyện ngày một ngày hai. Thường thì các công ty ở Mỹ dưới 10 năm vẫn bị coi là non trẻ. Các cửa hàng dưới 3 năm cũng thuộc loại non trẻ, còn tuổi thọ của các phong trào thì chỉ chừng một hai năm. Vậy sao lại có nhiều người Việt Nam kinh doanh theo phong trào? Xu thế làm theo đám đông có khá nhiều ở mọi nơi. Tôi có đọc về hiện tượng tâm lí đám đông. Theo các nhà tâm lí, thì khi một vài người trong đám đông làm một điều gì đó, và điều đó được những người khác trông thấy, thì họ sẽ làm theo. Cho nên, ngày xưa các nhà hát hay có người "câu mồi", mỗi khi diễn viên làm trò thì họ cười phá lên để mọi người cười theo. bp13-8078-1379563797-3340-1409368507.jpg Người dân tập trung mua bánh trung thu tại Hà Nội. Trở lại câu chuyện kinh doanh theo phong trào, việc đón nhu cầu của người dùng để kinh doanh là hợp lí. Tuy nhiên việc đón đầu nhu cầu phải diễn ra trước khi nhu cầu lên cao, còn khi phong trào đã diễn ra, lại xông vào là hơi muộn. Bởi trước khi kịp thu hồi vốn thì phong trào có lẽ đã thoái trào. Mặt khác, người tiêu dùng Việt Nam nên tỉnh táo trước các phong trào. Những tin đồn tạo ra và dập tắt các phong trào thường không có xuất phát rõ ràng. Thực tế là trước khi phong trào có mặt thì cuộc sống của ta vẫn ổn, và khi phong trào ra đi thì ta cũng vẫn vậy, trừ khi là ta đã bỏ tiền ra kinh doanh theo phong trào. Ở Mỹ cũng có phong trào, tuy là không rầm rộ như ở Việt Nam. Những năm gần đây bạn bè của tôi bảo rằng uống hột é giúp người ta tập trung tốt. Thế nên tôi thấy giới văn phòng và sinh viên quanh tôi kéo nhau đi ăn hột é. Có người lại ngâm hột é vào chai và mang theo uống thay nước. Tôi thì đã được ăn hột é từ lúc bé thơ, và chẳng thấy khả năng tập trung của mình khá lên chút nào, nên tôi từ chối thẳng thừng. Rồi cũng ở Mỹ lại có phong trào dùng dầu dừa. Họ nói là dầu dừa ít gây béo hơn các loại chất béo khác. Chỉ biết rằng bây giờ các đồng nghiệp của tôi đang dùng dầu dừa để pha cà phê thay cho kem. Còn tôi thì nhất quyết không dùng dầu dừa. Chẳng lẽ tôi bảo với họ rằng khi nhỏ nhà tôi trồng dừa, rồi bổ dừa trét tro bếp lên mặt cơm để phơi nắng xuất khẩu? Quả dừa là một thời tuổi thơ gian khó của tôi, chứ không phải là chất giảm béo. Tóm lại là phong trào cũng chỉ là phong trào. Trước khi làm một thứ gì đó cho giống người khác, ta hãy dừng lại mà suy nghĩ xem vì sao ta lại làm cái việc này. Hơn nữa, liệu vài năm sau ta có lắc đầu về cái phong trào ngớ ngẩn ngày xưa hay không?
Share:

HỘI CHỨNG " ĐÁM ĐÔNG "

"Một cậu bé đang đi trên lề đường bỗng dừng lại, ngửa mặt lên trời. Có 1 vị giáo sư đi tới, thấy thế cũng ngạc nhiên dừng lại, ngước mắt nhìn theo. Rồi 1 bà đứng tuổi đi ngang qua cũng làm y như vậy; 1 người, rồi 1 người nữa… Lúc cậu bé cúi xuống , quay ngang quay ngửa, ngạc nhiên khi thấy cả chục người đứng chung quanh mình, cậu hỏi :"Ủa ! Các ông các bà cũng bị chảy máu cam như cháu sao ? ". Câu chuyện vui đã nói lên phần nào cái gọi là hội chứng "đám đông ". Chúng ta thật dễ bắt chước, dễ nghe theo, dễ nói theo đám đông…Cứ đám đông là "có lý ", là "đủ mạnh" để thuyết phục, để đè bẹp. Chúng ta dễ dãi nhưng đám đông cũng dễ dãi, dễ bị kích động, dẫn dắt. Cách đây gần 2000 năm, đã có một đám đông reo hò đón Vua Giêsu vào thành Giêrusalem ( Palestine ), rồi cũng chính đám đông cuồng nhiệt này đòi đóng đinh Ngài vài ngày sau đó. Sức mạnh của đám đông thật đáng sợ, nhất là khi nó trở thành mù quáng. Và đáng sợ hơn nữa khi chúng ta không tự chủ được mà bị cuốn theo, bị chi phối. Vì sợ người ta nhìn, người ta nói, con người bị "vong thân ". Nói theo ngôn ngữ của triết gia Heidegger ( Đức): con người trở thành "nô lệ " cho "đế quốc người ta " ( L'Empire "On" ), họ đeo "mặt nạ ", đánh mất bản thân mình. Phần chúng ta hôm nay, liệu bạn có dám thành thật với chính mình cho dù có làm người khác thất vọng không? Bạn có dám bảo vệ chân lý cho dù có phải "đi ngược chiều " với cả một đám đông vô lý không ? Đây không phải là vấn đề sống lập dị hay là chơi trội, cho bằng sống đúng phẩm cách con người giữa đám đông và cho đám đông. Ở đây, chúng ta trở lại thái độ điềm tĩnh của Đức Vua Giêsu, Ngài yêu đám đông nhưng không lệ thuộc đám đông, bình thản tiến bước giữa những lời hoan hô cũng như đả đảo để sống yêu thương đến tận cùng, để hận thù và sự dữ bị đánh bại, cho dù chúng có đông đến đâu và mạnh đến đâu. Tuy nhiên, với chúng ta, việc sống yêu thương và thành thực quả không dễ dàng, vì con người vốn có khuynh hướng nghiêng theo những gì dễ dãi, bề ngoài, hùa theo người khác, hơn là đi vào nội tâm, sống trung thực với chính mình, có lập trường nhất định. Thường thì chuyện sống theo đám đông và đánh mất mình, được khởi đầu từ những điều rất nhỏ : thấy 1 việc không ổn mà chúng ta cũng cứ làm với những lý luận như :" Thôi thì vì nể mặt ", " Chỉ làm lần này nữa thôi ", "Ai cũng làm vậy cả mà "… Làm chúng ta ngày càng lún sâu hơn, lương tâm càng lúc càng bớt dằn vặt hơn. Rồi sự sợ hãi vì đã làm sai, vì sợ đám đông, làm cho đám đông ngày càng trở nên đáng sợ, chi phối cuộc sống, biến chúng ta thành những người làm việc qua quýt, vô trách nhiệm, làm dở mà nói hay, mánh mung kiếm lợi, a dua để được yên thân… Nếu lỡ ra có bị đánh giá hay phải tự trách thì cũng nhận tội cách tổng quát như : thiếu ý thức chung, hiểu biết giới hạn, suy nghĩ chưa tới… Rồi quay ra đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho đám đông : "Đây là lỗi của người khác…Tại kỷ luật tập thể chưa chặt chẽ …". Làm như mình vô tội, hoàn toàn không có chút trách nhiệm nào. Đó phải chăng là điều xã hội mong đợi nơi bạn và tôi ? Không ! Cho dù xã hội có "xuống dốc " đến đâu cũng vẫn mong có những con người tốt đẹp như bạn, dám xây dựng cuộc đời. Những người dám tự mình suy nghĩ chứ không nghĩ theo đám đông đôi khi cuồng tín, họ dám nhìn nhận những giá trị chân thực nơi con người và công việc, việc nào cần làm trước, người nào cần tin tưởng, lúc nào cần lên tiếng cho dù là những tiếng đơn độc trong sa mạc không được vỗ tay. Rồi còn phải nghe và phải "không nghe "những lời đầy thành kiến của dư luận để biết đúng sai, để đi đến tận căn nguyên "tại sao "mà giải quyết sự việc thật đúng đắn và hợp lý. Bạn phải thật sự tin tưởng vào mình, không như 1 người tự tôn,nhưng như 1 người bản lãnh, dứt khoát không do dự, dám lựa chọn, dám sống và thực hiện những lựa chọn của mình. Bạn sẽ không đánh giá một người khác chỉ đơn thuần vì nghe đám đông đánh giá; bạn thà mang những hiểu lầm và tiếng xấu hơn là phản bội con người thực của mình đầy phẩm cách sáng ngời. Hãy nhớ rằng : xấu hay tốt không chỉ do người ta nhận xét, hãy tự hỏi lòng mình là xấu hay tốt khi nói một lời, khi làm một việc gì cho người khác, đó mới là con người chân chính, không bị ảnh hưởng bởi tiếng khen chê của hội chứng "đám đông ". Người ta thường nói đùa: dư luận nhiều khi là mớ "luận dư ", chắc bạn nhớ chuyện hai cha con ông lão dắt lừa ra chợ bán. Có người thấy thế bĩu môi:"Có lừa mà không chịu cưỡi, thật là khờ khạo ". Ông lão nghe vậy liền đặt đứa con lên lưng lừa; đi một đoạn, gặp một bà lão chê bai :"Thằng con khoẻ mạnh thế kia mà lại để ông bố già nua đi bộ, thật bất hiếu ". Ông lão bèn bảo con xuống cho mình ngồi, lại có anh nông dân thấy và nói :"Lão già không biết xấu hổ, ngồi vênh mặt trên lưng lừa, bắt thằng con tội nghiệp đi bộ ".Ông lão bèn nghĩ ra cách vẹn toàn : cho thằng con cùng ngồi với mình trên lưng lừa . Gần đến chợ, lại có đám người chỉ trích :"Hai cha con lão này thật ác độc, con lừa gầy yếu thế kia mà phải chở nặng, muốn để nó chết bẹp à ? "Ông lão thở dài nói với con :"Ở sao cho vừa lòng người, thôi cha con mình dắt lừa đi bộ vậy ". Nếu là bạn, bạn nghĩ sao ? Dĩ nhiên, có nhiều lúc đám đông cũng có lý, khiến chúng ta phải tôn trọng lời nói của đa số và dẹp bỏ sự chủ quan của mình (điều này sẽ nói trong bài tới ). Nhưng khi đã phân rõ phải trái với lương tâm trong sáng, bạn hãy can đảm thực thi những giá trị nhân bản, hãy làm cho con người được tôn trọng và nâng cao, bạn sẽ là người đầy đạo đức trong xã hội tươi thắm tình người. Và để dám nghĩ , dám nói, dám tin, dám làm; bạn hãy cố gắng thoát khỏi ảnh hưởng "một chiều " của đám đông, chúng ta không coi thường nhưng cũng đừng quá coi trọng đến độ sợ dư luận. Khi bạn làm một việc gì mà không vì sợ lời chỉ trích hay vì cần lời khen tặng của đám đông, họ lại kính nể bạn, vì bạn không là nô lệ mà sống như một người tự do, có thể đem sức mình xây dựng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc sống con người .
Share:

Tâm lý đám đông là gì

Tâm lý học đám đông là một nhánh của Tâm lý học xã hội nghiên cứu về tâm lý và hành xử của một người bình thường trong những hoạt động mang tính chất tập thể. Theo Gustave Le Bon, những đám đông luôn bị vô thức tác động, họ xử sự như người nguyên thuỷ, người dã man, không có khả năng suy nghĩ, suy luận, mà chỉ cảm nhận bằng hình ảnh, bằng sự liên kết các ý tưởng, họ không kiên định, thất thường, và đi từ trạng thái nhiệt tình cuồng loạn nhất đến ngây dại ngớ ngẩn nhất. Vả lại, do thể tạng của mình, những đám đông ấy cần có một thủ lĩnh, một người cầm đầu, kẻ có thể dẫn dắt họ và cho bản năng của họ một ý nghĩa. Gustave Le Bon, Tâm lý học đám đông (Nguyễn Xuân Khánh dịch, Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính), Nhà xuất bản Tri thức, 2006. Tâm lý bầy đàn là gì? Tâm lý bầy đàn hay tâm lý đám đông là sự mô tả cách một số người bị ảnh hưởng bởi những người thân cận của họ thông qua những hành vi nhất định, theo xu hướng, và/hoặc theo những điểm tựa. Các nhà tâm lý học xã hội nghiên cứu những chủ đề liên quan như trí thông minh theo nhóm, trí tuệ đám đông, và ra quyết định phân cấp. Định nghĩa[sửa | sửa mã nguồn] Tâm lý bầy đàn là từ ghép giữa từ "bầy đàn" có nghĩa là một "nhóm động vật" và từ "tâm lý" ngụ ý một hoàn cảnh nhất định của suy nghĩ. Tâm lý bầy đàn khác với hành vi bầy đàn, vì hành vi bầy đàn chỉ dùng cho những nhóm động vật, trong khi đó "tâm lý" là một thứ đặc trưng riêng của loài người. Tâm lý bầy đàn là một phản ứng tâm lý gây ra bởi phản ứng sợ hãi áp lực lên tâm lý cá nhân làm xuất phát ra hành động để tránh cảm giác "bị loại ra khỏi nhóm". Tâm lý bầy đàn đôi khi cũng được gọi là tâm lý đám đông. Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn] Đám đông tụ tập ở Wall Street sau khi vụ sụp đổ thị trường cổ phiếu năm 1929 Tâm lý bầy đàn và hành vi bầy đàn đã được sử dụng để mô tả hành vi con người từ khi loài người bắt đầu hình thành các bộ lạc, di trú theo nhóm, và cùng nhau trồng trọt hay buôn bán. Ý tưởng về một "suy nghĩ theo nhóm" hoặc "hành vi đám đông" lần đầu tiên được nhà tâm lý học xã hội Pháp Gabriel tarde và Gustave Le Bon đưa ra vào thế kỷ 19. Hành vi bầy đàn trong xã hội loài người cũng đã được nghiên cứu bởi Sigmund Freud và Wilfred Trotter, người đã viết cuốn sách Bản năng bầy đàn trong thời bình và thời chiến (Herd Instincts in Peace and War) là một tác phẩm kinh điển trong lĩnh vực tâm lý xã hội. Cuốn sách Lý thuyết về tầng lớp mới giàu (Theory of the Leisure Class) của nhà xã hội học và kinh tế học Thorstein Veblen minh họa cách một cá thể bắt chước các thành viên của những nhóm có địa vị xã hội cao hơn mình trong hành vi tiêu dùng của họ. Gần đây, Malcolm Gladwell trong tác phẩm The Tipping Point, xem xét bằng cách nào mà các yếu tố về văn hóa, xã hội và kinh tế hội tụ để tạo ra các xu hướng trong hành vi người tiêu dùng. Trong năm 2004, nhà bình luận tài chính của tờ The New Yorker, James Suroweicki đã xuất bản tác phẩm Trí tuệ đám đông (The Wisdom of Crowds). Ở thế kỷ 21, các ngành như tiếp thị và tài chính học hành vi đã nỗ lực để nhận dạng và dự đoán các hành vi hợp lý và bất hợp lý của các nhà đầu tư. Bị chi phối bởi các phản ứng cảm xúc như lòng tham và sợ hãi, các nhà đầu tư có thể tham gia mua và bán cổ phiếu một cách điên cuồng, tạo ra những bong bóng kinh tế và làm sụp đổ thị trường chứng khoán. Tâm lý bầy đàn xuất hiện ở hầu hết các thị trường mới nổi thậm chí ngay cả ở các thị trường phát triển thì vẫn có những giai đoạn tồn tại tâm lý bầy đàn. Lịch sử kinh tế thế giới đã chứng kiến nhiều vụ nổ bong bóng và khủng hoảng như bong bóng hoa tulip (1634-1637), bong bóng South Sea -Anh (1711-1720), khủng hoảng bất động sản Florida- Mỹ (1920-1922), đại suy thoái thế giới 1929, khủng hoảng 1987, Khủng hoảng tài chính châu Á 1997, khủng hoảng dotcom, tất cả đều do tâm lý bầy đàn gây nên.
Share:
Được tạo bởi Blogger.